Mong chút tin nhạn về một viên giám ngục Côn Đảo

VietTimes – Khó mà thống kê rành rẽ, cụ thể số lượng du khách từng dâng hương, nhang lên phần mộ liệt sĩ (LS) Võ Thị Sáu. Và chắc cũng ít người từng nghe về chúa ngục Côn Đảo – người đã cho làm việc động trời thời điểm đó...

Những câu chuyện linh thiêng, bí ẩn, nhưng ẩn chứa một sự ngưỡng mộ, tôn thờ đối với những người anh hùng vì dân, vì nước đã được bất tử hóa như một vị thần.

Những câu chuyện linh thiêng, bí ẩn, nhưng ẩn chứa một sự ngưỡng mộ, tôn thờ đối với những người anh hùng vì dân, vì nước đã được bất tử hóa như một vị thần.

Hầu như tất cả những ai đặt chân đến Côn Đảo đều tới Nghĩa trang Hàng Dương để thắp hương cho LS Võ Thị Sáu cùng các phần mộ LS! Cô Sáu, Bà Sáu… từ ấy được cất lên, được gọi được niệm có khi ra lời có khi thầm một cách kính cẩn!

Liệt nữ, trong bài viết này tôi xin dùng lại từ ấy là của một người. Người ấy không phải là những đồng chí của nữ Anh hùng Võ Thị Sáu mà ở bên kia chiến tuyến...

Từ Liệt nữ ấy không phải là lời nói gió bay mà được khắc vào bia đá.

Mà tự tay người ấy dựng tấm bia tạc những dòng này:

LIỆT NỮ VÕ THỊ SÁU. SINH NĂM 1933 TẠI BÀ RỊA. TỪ TRẦN NGÀY 23-12-1952.

Người ấy là Tư Tăng, Giám thị hay còn gọi là chúa ngục Côn Đảo.

Lần giở lại kho tư liệu của Côn Đảo (chắc do vội nên không khắp không kỹ?), tra trong danh sách các chúa ngục Côn Đảo từ năm 1955 đến 1975, có 14 chúa ngục là người Việt cả thảy.

Chỉ có mỗi một dòng vỏn vẹn: Trung tá quân đội Việt Nam cộng hoà Tăng Tư Tự Sao. Giám ngục Côn Đảo 1964-1965.

Chấm hết. Không có họ cùng tên đệm.

Tăng Tư Tự Sao? Có thể hiểu ông giám ngục này họ Tăng tên Tư? Và còn có tên nữa là Sao?

Một sơ suất khi ghi biên hồ sơ chăng?

Nhưng có lẽ nhằm nhò gì chi tiết nhầm lẫn, sơ suất ấy? Chỉ biết đậm trong tâm trí lính và dân Côn Đảo một việc lạ gần như là huyền thoại thế này.

Tiết Thanh Minh năm 1964, lối khoảng giờ Tý, giám ngục Côn Đảo, Tăng Tư cùng vợ và 3 người lính tâm phúc đã khênh tấm bia bằng đá trắng có ghi tạc những dòng trên đây đặt trên mộ người nữ Anh hùng Võ Thị Sáu tại nghĩa địa Hàng Dương.

Mong chút tin nhạn về một viên giám ngục Côn Đảo ảnh 1

Tấm bia do viên chúa đảo thân dùng tay lấp đất chôn chân đến nay vẫn sừng sững.

Theo sự hướng dẫn của viên chúa đảo, những người lính đã khơi một độ sâu vừa đủ để lấy chỗ cho chân bia. Viên chúa đảo thân dùng tay lấp đất chôn chân bia. Sau đó cả hai vợ chồng Tư Tăng cùng thắp nhang sì sụp khấn vái!

Viên trung tá Quân lực Việt Nam cộng hoà, chúa ngục Côn Đảo ấy, khấn gì vậy? Chẳng thể biết được! Lính tráng thuộc hạ không dám tò mò. Và Tư Tăng cũng khép miệng.

Nhưng chắc Tư Tăng (sau này nguời ta kêu là Tư Tăng chứ không phải Tăng Tư?) phải mở miệng ở những nơi cần phải nói chứ? Có phải như Tư Tăng sau này đã phải phân trần ở những nơi cần phải nói đại loại mộ cô Sáu linh lắm. Vợ chồng tui làm vậy là để cầu cho Côn Sơn, cho binh sĩ và gia đình đóng trên đảo được an lành!

Quyền uy của chúa đảo còn gọi là Tỉnh trưởng Côn Sơn không nhỏ! Dưới Tỉnh trưởng có Phó tỉnh trưởng phụ trách Nội an, Phó tỉnh trưởng là phụ tá hành chánh và văn phòng. Dưới nữa là 13 ty, ty Công an cảnh sát, ty Thông tin, ty Bưu điện, ty Canh nông, thuế vụ... Ở hầu hết các cấp của bộ máy này nhất là bộ máy Nội an đều có cố vấn Mỹ trực tiếp chỉ đạo. Mỗi lần tổ chức đàn áp người tù thì lực lượng công an cảnh sát trên đảo được tăng cường thêm bọn cảnh sát dã chiến từ đất liền ra phối hợp!

Nhưng việc động trời đặt bia ở mộ Việt Cộng Võ Thị Sáu của Tư Tăng đã qua được hệ thống cùng bộ máy phiền toái lẫn chết chóc ấy?

Đến tận bây giờ vẫn chưa có tài liệu nào biên chép những diễn tiến sau việc làm ấy của Giám ngục Tăng? Tỷ như sẽ có ai cấp nào đó hạch hỏi tại sao lại ghi cái từ quá ư là nhạy cảm những là Liệt nữTừ trần trên tấm bia?

Mộ cô Sáu linh lắm...

Thẫn thờ ngồi giở lại chồng hồ sơ. Xã Phước Thọ, lần đầu được biết xã của Chị Sáu chứ trước nay chỉ biết là tên huyện Đất Đỏ thôi. Sau hơn một năm chị bị giam cầm tra tấn rồi lãnh án tử hình ở nhà lao Chí Hoà, chừng như bọn giặc không dám hành hình chị ở trong đất liền?

Đêm 21-01-1952 Võ Thị Sáu bị bí mật đưa xuống một chuyến tàu chở hàng Tết ra Côn Đảo.

Hàng Tết là thứ dành cho binh lính cùng gia đình chứ tù nhân đâu được hưởng? Chợt lẩn thẩn nghĩ thêm, gần chỗ chị Sáu bị xiềng có mai vàng cùng những đòn bánh tét không nhỉ? Đó là nữ tử tù đầu tiên, là tù nhân trẻ nhất bị đưa ra hành hình ở Côn Đảo.

Có vẻ như viên chúa ngục Côn Sơn nhớ lầm hoặc ghi chưa rõ lắm? 23 tháng 12 dương hay âm lịch? Số tù là G.267 Chị Sáu bị hành hình nhằm 28 Tết lúc 7 giờ sáng. Số thứ tự mộ là 195.

Ngay đêm đó kíp thợ hồ khám 2, Banh 1 đã dựng tấm bia bằng xi măng lên mộ chị Sáu. Sáng hôm sau chúa ngục Jarky dẫn lính ra đập tan bia và san phẳng mộ.

Nhưng ít ngày sau, như có phép lạ mặc dù cắt cử việc canh gác cẩn thận nhưng mộ chị Sáu vẫn vồng lên vì có người bí mật đắp. Rồi tấm bia lại xuất hiện. Jarky không nản, vẫn xua lính cào bằng mộ lẫn đập bia! Nhưng tên chúa ngục một thời gian sau đã phải chùn tay. Số là trong đám lính trực tiếp đi làm cái việc cào mộ và đập bia ấy có vợ con ngoài đảo có hai tên tự dưng lăn ra bệnh. Thuốc thang chi cũng không khỏi. Vợ con họ lén mang nhang và trái cây lên mộ chị Sáu kêu cầu... Vậy mà bệnh dứt!

Mong chút tin nhạn về một viên giám ngục Côn Đảo ảnh 2

Khói hương không bao giờ tắt trên mộ cô Sáu

Chuyện loang ra cùng với việc vợ con họ mang nhang lên tạ mộ Chị Sáu lan khắp đảo. Người ta nói từ đấy mộ chị Sáu cùng tấm bia không ai dám đụng tới nữa. Mộ được vun cao dần lên. Những nắm đất những viên đá của tù nhân đi làm cỏ vê bí mật tranh thủ đắp. Nhưng thứ hoa tươi vài ba bữa lại có là do vợ con đám lính lại lén đặt lên mộ!

Mộ cô Sáu linh lắm...

Có phải vậy không mà nhiệm kỳ viên chúa ngục của Tư Tăng lại diễn ra một sự lạ như thế?

Những đồn đãi này khác đại loại rằng, Chúa ngục thời Tây ác hơn chúa ngục thời Mỹ? Không biết trúng trúng trật trật tới đâu?

Mong chút tin nhạn về một viên giám ngục Côn Đảo ảnh 3

Trong số bạt ngàn hơn 20 ngàn ngôi mộ liệt sĩ ở nghĩa trang Hàng Dương, chỉ có 1.283 ngôi có bia mộ.

Ngôi mộ chị Võ Thị Sáu và một số ngôi mộ liệt sĩ ở nghĩa địa Hàng Dương khang trang thì chưa phải, nhưng được thường xuyên đắp điếm cẩn thận? có bia mộ lại thi thoảng có hoa tươi như một thứ tượng đài, như một biểu tượng tinh thần trung kiên bất khuất của tù nhân Côn Đảo đã làm kẻ thù cay cú!

Những năm đầu bảy mươi, các chiến dịch mang cái tên quái gở chiến dịch thanh trừng bia mộ cộng sản diễn ra tại nghĩa trang Hàng Dương.

Cũng kỳ lạ, chúng chỉ đập một số bia mộ nhưng bia mộ chị Sáu thì không có tên nào dám rờ tới?!

Bị quan thày quở trách nặng nề, dưới trào chúa ngục Nguyễn Văn Vệ, tiết thanh minh năm 1973, thanh minh thì thiên hạ nhang khói tảo mộ cầu an lành, nhưng giám ngục Vệ quyết làm cái việc đập tan bia mộ chị Sáu!

Quyết vậy nhưng Vệ không dám hành sự mà sai đám đàn em. Nhưng đàn em lại tìm cách lảng hoặc đùn đẩy. May cho chúa ngục Nguyễn Văn Vệ, trong đám thuộc hạ có một ác ôn, một hung thần tên là Sước.

Sước là đứa tích cực nhất trong đám cảnh sát cai ngục chuyên hành hạ đánh đập tù nhân. Sước tuyên bố cộng sản sống còn chả ngán nữa là cộng sản... chết!

Không thèm hành sự vào ban đêm mà dưới thanh thiên bạch nhật, Sước cùng đám thuộc hạ nốc đủ rượu để lấy khí thế rồi mỗi đứa thủ theo cái búa tạ lẫn xà beng.

Đến nơi, đám thuộc hạ của Sước tự dưng chồn chân đừng ì ra ở cửa nghĩa địa Hàng Dương mặc cho Sước la thét chửi rủa... Rốt cuộc chỉ mình Sước ra tay!

Không biết Sước đã quai búa đập phá những gì, có thể do quá chén hay lý do gì gì nữa, hơn một tiếng đồng hồ sau, đám thuộc hạ hớt hải khiêng thân hình mềm nhũn của Sước về. Người Sước lạnh ngắt mắt trợn ngược. Một bên ống chân toe toét máu do chính ngọn xà beng của Sước lụi vô.

...Năm đã xa ấy, theo tốp khách du lịch người Bắc đang nghiêm ngắn trước mộ chị Sáu (nhiều lần được chỉnh trang xây cất sau năm 1975 ngày một khang trang), tôi kính cẩn chia bó nhang mới thắp lên mộ chị Sáu rồi lại san thêm sẻ thêm cho những ngôi mộ bên cạnh.

Vừa chăm chú việc thắp nhang, tôi chợt nghĩ đến những chuyện không đầu cuối linh thiêng quanh ngôi mộ chị Sáu.

Tấm bia bằng đá trắng giám ngục Tư Tăng cùng vợ dựng vẫn còn kia!

Tự dưng ngón tay tôi cứ miết miết trên lòng phiến bia đá mà vợ chồng chúa ngục Tư Tăng dựng năm 1964 ấy.

Săm soi thật kỹ, tịnh không hề có một vết gợn nào của việc chắp nối? Như vậy bia mộ chị Sáu ngày ấy đã không hề hấn gì trước sức quai búa tạ lẫn đòn xà beng của tên Sước ác ôn?

Mà tấm bia này đâu có nhỏ? Mà mộ chị Sáu lại nhỉnh hơn các mộ kế bên?

Sức mạnh, uy lực nào đã khiến ngọn xà beng vô tri làm cái việc phản đòn làm vậy?

Một cảm giác lành lạnh khiến tôi rùng mình khi rời nghĩa trang Hàng Dương đang ngập nắng. Hơn 20 ngàn ngôi mộ bạt ngàn ở đây mà chỉ có 1283 ngôi có bia mộ?

Mong chút tin nhạn về một viên giám ngục Côn Đảo ảnh 4

Du lịch tâm linh trở thành một trong những điểm thu hút đặc biệt của du lịch Côn Đảo.

Nghe theo lời mách của mấy nhân viên bảo tàng Côn Đảo, tôi có ghé qua hai địa chỉ ở Sài Gòn để lần tìm nơi ở của Tăng Tư Tự Sao nhưng kiếm hoài không có tung tích gì? Ông có vợ và những người con mà? Bởi có nghe phong thanh là đâu như ông Tư Tăng không bỏ xứ mà đi như nhiều chúa ngục khác... Chả biết thực hư ra sao?

Lần đi Mỹ, có dịp gặp và chuyện với một số sĩ quan chế độ VNCH đang định cư ở Cali nhưng không có thông tin gì?

Nhiều năm đã qua, chắp nối, nhắn hỏi nhiều nguồn nhưng vẫn bặt tăm tin nhạn!

Chút hy vọng mong manh rằng qua VietTimes cùng bài báo với chút thông tin ít ỏi này, mong nhận được hồi âm của bạn đọc về tung tích cũng như thân nhân của người từng có nghĩa cử tử tế năm đã xa ấy?